LK WEBSITE GIÁO DỤC

Lượt truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 23


Hôm nayHôm nay : 94

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 2337

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 70265

THƯ VIỆN HÌNH ẢNH

19 năm - Thú vị một bài thơ về nghề giáo của Tiến sĩ Lê Thống Nhất

Chủ nhật - 24/09/2017 02:48 | Số lần đọc: 41
19 năm - Thú vị một bài thơ về nghề giáo của Tiến sĩ Lê Thống Nhất

19 năm - Thú vị một bài thơ về nghề giáo của Tiến sĩ Lê Thống Nhất

Bản thân là một nhà giáo nhưng cũng một thời học trò cắp sách đến trường, Tiến sĩ Lê Thống Nhất đã trải nghiệm rất nhiều cảm xúc, năm 1998, nhân dịp 20/11, Ông đã cho ra lò một bài thơ thú vị về nghề giáo - xin đăng lại Thầy Cô trường ta cùng đọc:
 




Thơ vui về nghề giáo


Chẳng đi tu cũng gọi là “Sư”

Không ở tù cũng kêu là “Phạm”
Thời gian khổ chúng tôi thường hay tán
“Ăn sư”, “Ở phạm”- đám chúng mình.

“Kỹ sư tâm hồn”
Bốn chữ sáng lung linh.
“Người lái đò”
Ba chữ buồn vơ vẩn.
“Bán cháo phổi”
Nghe sao mà rùng rợn.
Có lúc bâng quơ
Hay mình đã … “cùng sào”?

 



(Thầy Cô, Phụ huynh cùng đưa đón học sinh trường TH Phương Mỹ qua cầu phao mùa mưa lũ)


 

Chúng tôi thường an ủi với nhau
“Gõ đầu trẻ” cũng oai ra phết
Sản phẩm của mình mang tên đặc biệt
Sản phẩm nào hơn sản phẩm CON NGƯỜI !

Xung quanh chúng tôi là ánh mắt nụ cười
Đâu chỉ có bảng đen và phấn trắng
Trước mắt chúng tôi là sân trường rực nắng
Chỉ chúng tôi mới hiểu cánh phượng hồng.

Và điều này các bạn có biết không?
Chúng tôi sống giữa những tâm hồn trẻ
Trong giấc mơ ai thì thầm khe khẽ
Ở nơi xa…  Em sẽ nhớ về…

Dù lái đò chúng tôi vẫn say mê
Bờ tương lai vẫn đi về… tiễn khách
Trọn cuộc đời đều hướng vào trang sách
Dòng chữ kia hay chính mạch máu mình?!

Nếu vì đời
Ai mà chẳng hy sinh?!!

 

TS. Lê Thống Nhất

Đã đăng Sinh viên Việt Nam 11.1998


Tác giả bài viết: Phan Vượng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn